Hồi ức vẻ đẹp đồi chè Ô Long ở Sapa
Đồi chè Ô Long ở Sa Pa từng là “điểm phải ghé” mỗi mùa mai anh đào. Cuối năm, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Hải ghi lại khoảnh khắc rực rỡ cuối cùng trước khi nơi này bước vào quy hoạch mới.
Có những điểm đến không cần biển hiệu. Chỉ cần một mùa. Chỉ cần một khoảnh khắc ánh sáng đúng. Và thế là đủ để người ta nhớ cả đời.
Đồi chè Ô Long ở Sa Pa từng như vậy. Một “điểm phải ghé” của không ít du khách khi mùa mai anh đào về. Không phải vì nó ồn ào. Cũng không phải vì có trò chơi mới. Mà vì ở đây, vẻ đẹp đến theo cách rất tự nhiên: xanh mướt, hồng rực, và mây trắng tràn qua như hơi thở.

Những ngày cuối năm, Sa Pa bước vào mùa đẹp nhất của riêng mình. Thời khắc mà người ta chỉ cần đứng ngoài hiên cũng thấy trời có mùi lạnh. Mỏng. Sạch. Như một tờ giấy mới. Và trong cái lạnh ấy, sắc hồng bắt đầu phủ lên sườn núi.
Nhiếp ảnh gia Bùi Văn Hải đã kịp ghi lại một bộ ảnh như lời tạm biệt. Bởi theo thông tin được chia sẻ, khoảnh khắc mùa mai anh đào nở rực rỡ trên đồi chè cũng là lần cuối trước khi khu vực này được quy hoạch, xây dựng thành khu đô thị sinh thái. Nghe như một dấu chấm lặng. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: có những vẻ đẹp chỉ sống trọn vẹn khi nó còn thuộc về thiên nhiên và nhịp bước người lữ khách.
Từ trên cao nhìn xuống, những luống chè xanh mướt xếp thành tầng lớp mềm mại. Chúng uốn theo địa hình như sóng. Không đều tăm tắp kiểu công nghiệp. Mà có nhịp điệu riêng, giống như bàn tay ai đó đã vuốt nhẹ lên sườn núi, để lại những đường cong vừa đủ.
Trên nền xanh ấy, sắc hồng mai anh đào bật lên trong nắng. Tươi. Trong. Và đầy sức sống. Hoa được trồng xen kẽ, chạy dọc theo lối đi giữa các đồi chè. Vì thế, mỗi bước chân như đi qua một khung hình đã được sắp đặt sẵn—nhưng không hề “dàn dựng”. Bạn chỉ cần bước chậm lại, và nhìn kỹ.
Có lúc, gió đi qua làm tán hoa rung lên. Cánh hoa không rơi ồ ạt như tuyết. Nó rơi ít thôi. Rơi đúng kiểu khiến người ta phải chú ý. Một cánh dính lên áo. Một cánh đậu vào tóc. Một cánh nằm trên lá chè, làm nền xanh bỗng có điểm nhấn như nét bút hồng.
Đồi chè Ô Long Sa Pa từng gây thương nhớ ở chính sự tương phản ấy. Xanh của chè là xanh sâu, xanh bền. Hồng của mai anh đào là hồng bừng sáng, có chút mỏng manh. Hai màu đặt cạnh nhau tạo thành một “bảng màu mùa đông” hiếm nơi nào có được ở Việt Nam. Đó không phải kiểu đẹp lộng lẫy theo phong cách sân khấu. Mà là vẻ đẹp khiến người ta muốn im lặng.
Nhưng nếu chỉ có chè và hoa, nơi này đã đẹp. Chưa chắc đã “ngoạn mục”. Điều làm nhiều người đứng yên rất lâu lại là biển mây.
Đặc biệt nhất là khoảnh khắc mây bồng bềnh tràn qua triền đồi. Mây trắng đi thành lớp. Chậm. Dày. Và có sức nặng như dòng nước mềm. Nó lấp một phần luống chè rồi lại mở ra. Nó che sắc hồng rồi lại để lộ. Mây không đứng yên để làm nền. Mây là một nhân vật sống. Và bạn, trong khoảnh khắc đó, chỉ là người được phép chứng kiến.
Có người từng nói Sa Pa đẹp vì “bốn mùa trong một ngày”. Nhưng đôi khi, Sa Pa đẹp vì chỉ một khoảnh khắc trong một mùa. Khoảnh khắc mà ánh nắng vừa đủ để mai anh đào sáng lên. Khoảnh khắc mà sương chưa kịp tan hết trên lá chè. Khoảnh khắc mà mây đang ở đúng tầm mắt.
Nếu đứng gần, bạn sẽ thấy lá chè không chỉ xanh. Nó có độ bóng. Có gân. Có những giọt nước nhỏ như đầu kim. Ở một góc nghiêng, cả đồi chè như được phủ một lớp men mỏng. Và khi bạn đưa tay chạm nhẹ, cảm giác mát lạnh truyền thẳng lên da.
Lối đi giữa các đồi chè thường dẫn người ta đi theo một nhịp tự nhiên: bước—dừng—ngước lên—rồi lại bước. Bởi ở đây, cái đẹp không nằm ở một điểm. Nó nằm ở cách mọi thứ nối tiếp nhau. Một đoạn chè xanh. Một cụm hoa hồng. Một khoảng mây trắng. Một vệt nắng mỏng. Rồi lại lặp lại, nhưng không bao giờ giống y hệt.
Chính vì vậy, đồi chè từng là nơi rất dễ “bị nhớ”. Nhớ vì nó không ép bạn phải chụp. Nhưng bạn vẫn muốn chụp. Nhớ vì bạn không cần tạo dáng. Nhưng bạn vẫn muốn đứng lại. Nhớ vì bạn không nhất thiết phải nói gì. Nhưng khi rời đi, bạn sẽ thấy trong mình có thêm một khoảng lặng.
Bộ ảnh của nhiếp ảnh gia Bùi Văn Hải, trong câu chuyện này, không chỉ là “ảnh đẹp”. Nó giống như một cách giữ lại thời gian. Một cách nói nhỏ với Sa Pa rằng: tôi đã thấy bạn rực rỡ, trước khi bạn kịp đổi thay.
Quy hoạch, xây dựng, phát triển—đó là những từ mang hơi hướng tương lai. Chúng không sai. Nhưng chúng thường làm ta bối rối. Bởi trong phát triển luôn có một thứ bị bỏ lại phía sau: cảm giác hoang sơ. Khoảng trống để gió đi qua. Độ “chậm” của một buổi sớm nhiều sương. Và cả sự tình cờ của một lối mòn dẫn đến đúng nơi mây đang tràn xuống.
Khi nghe đến thông tin đồi chè sẽ bước vào giai đoạn quy hoạch mới, người ta hay phản ứng theo hai cách. Có người tiếc. Tiếc một khung cảnh từng rất “Sa Pa”. Có người hy vọng. Hy vọng nơi này sẽ được quản lý tốt hơn, có hạ tầng tốt hơn. Nhưng dù thuộc phe nào, cảm giác chung vẫn là: một chương đã sắp khép lại.
Và có lẽ, đó là lý do câu chuyện về đồi chè Ô Long lại chạm vào nhiều người đến vậy. Nó không chỉ nói về một điểm check-in. Nó nói về ký ức tập thể của những người từng đứng giữa chè xanh và mai anh đào, thấy mình nhỏ lại trước thiên nhiên.
Mùa mai anh đào ở Sa Pa thường rơi vào khoảng cuối tháng 12 đến hết tháng 1. Đó là quãng thời gian Sa Pa lạnh vừa đủ để khiến người ta muốn khoác thêm áo, nhưng cũng nắng vừa đủ để bức ảnh không u tối. Nhiều người chọn lên đây vì muốn nhìn một “mùa đông có màu”. Không chỉ trắng của sương. Không chỉ xám của mây. Mà có hồng, có xanh, có ánh vàng mỏng của nắng.
Trong ký ức của những người từng ghé, đồi chè Sa Pa không hẳn là nơi để đi thật nhanh. Nó là nơi để đi chậm. Để nghe tiếng bước chân trên lối đất. Để nhìn mây đổi hình. Để thấy hoa nở không ồn ào nhưng rất kiêu hãnh. Để hiểu rằng thiên nhiên không cần phô trương, vẫn đủ sức làm ta rung động.
Có những ngày, bạn đến và gặp đúng biển mây. Bạn sẽ thấy cảnh tượng như phim: mây trắng, chè xanh, hoa mai anh đào hồng rực hòa vào nhau. Có những ngày khác, mây không tràn. Nhưng ánh sáng lại đẹp. Hoa lại rực. Và đồi chè vẫn khiến bạn muốn đứng yên.
Điều hay của Sa Pa là vậy. Nó không hứa chắc với bạn điều gì. Nó chỉ đưa ra cơ hội. Cơ hội để bạn gặp được khoảnh khắc của riêng mình. Và khi đã gặp, bạn sẽ muốn giữ lại—bằng ảnh, bằng video, hoặc chỉ bằng ký ức.
Vậy nên, nếu có một cách để nói về đồi chè Ô Long Sa Pa trong giai đoạn này, có lẽ đó là lời nhắc nhẹ: hãy trân trọng những vẻ đẹp đang có. Không phải bằng sự vội vàng. Mà bằng sự có mặt thật sự.
Hãy nhìn kỹ những đường cong của luống chè. Hãy để mắt mình nghỉ một chút trên nền xanh. Hãy nghe gió. Hãy ngửi mùi lạnh của cuối năm. Và nếu may mắn, hãy đứng đúng nơi mây tràn qua để hiểu vì sao nhiều người từng nói: “Ở Việt Nam, hiếm nơi nào có thể tạo ra một bảng màu mùa đông cuốn hút đến vậy.”
Sau cùng, điều còn lại của một chuyến đi không chỉ là điểm đến. Mà là cảm giác. Là một khoảnh khắc khiến bạn muốn nhớ lâu hơn bình thường. Đồi chè Ô Long, mùa mai anh đào, biển mây Sa Pa—ba thứ ấy từng gặp nhau theo cách rất đẹp. Và nhờ những khung hình được ghi lại, vẻ đẹp ấy vẫn còn cơ hội sống thêm một lần nữa trong trí nhớ của chúng ta.













