Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Một buổi sáng mưa rả rích ở Suối Vàng, Đà Lạt: sương chạm da, thông reo rất khẽ và triền cỏ hồng lên màu dịu như khói—đẹp bền bỉ giữa cái lạnh cuối thu.

0
0
Chia sẻ

Cuối thu ở Đà Lạt luôn mang theo những gam màu khó đoán, khi cơn mưa bất chợt phủ một lớp xám mỏng lên sườn đồi và những đợt gió se lạnh kéo dài thêm cảm giác lặng im của đất trời. Thế nhưng, giữa buổi sáng mưa rả rích ấy, những triền cỏ hồng hiện lên vẫn dịu dàng và lộng lẫy, như một gam màu khác biệt bất chấp nắng mưa.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Buổi sáng chúng tôi lên đường cũng giống như bao ngày mưa đặc trưng của cuối thu Đà Lạt: bầu trời phủ kín mây, không có lấy một vệt nắng, gió luồn qua áo mang theo hơi lạnh từ thung lũng phía xa. Mưa không lớn, chỉ rả rích từng hạt nhỏ như hơi thở khe khẽ của đất trời. Con đường dẫn vào khu vực Suối Vàng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt
Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Dọc đường, mùi đất ẩm quyện cùng hương thông khiến không khí mỏng đi, như chỉ cần bước nhẹ thêm vài bước là sương đã chạm được vào da thịt. Giữa vẻ âm u ấy, chúng tôi bắt đầu thấy những vạt cỏ nhuốm sắc hồng nhạt ở sườn đồi phía bên phải. Không rực rỡ, không tỏa sáng, cỏ hồng trong mưa hiện lên như một làn khói mỏng mang màu dịu nhẹ của buổi sớm, mềm mại mà thuần khiết.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Mưa khiến màu hồng trở nên trầm hơn, nhưng lại làm nổi bật sự lặng lẽ của triền cỏ. Xa xa, những triền núi xám nhòa đi trong màn sương, khiến cả khung cảnh như được thu gọn vào một bức tranh chỉ còn vài gam màu: xám của trời, xanh của thông và hồng dịu của cỏ. 

Mỗi bước chân đặt lên lớp cỏ ướt đều mang theo cảm giác mềm, lạnh, và thật lạ khi cái lạnh ấy không làm chúng tôi chùn lại, mà càng khiến lòng người muốn đi sâu hơn vào khoảng không dịu ấy.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt
Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt
Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Cảnh vật như được kéo dài vô tận. Từ xa, những hàng thông đen sẫm đứng im phăng phắc, làm nền cho đồi cỏ hồng phía trước trở nên lộng lẫy theo một cách rất kiệm lời.

Đứng giữa đồi, chúng tôi mới thấy hết vẻ đẹp mềm như khói của cỏ hồng vào những ngày mưa. Không lấp lánh như lúc trời nắng, không miên man như khi có sương mai phủ dày, nhưng nó có một sức hút đặc biệt: sự bền bỉ của gam hồng giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Những bông cỏ nhỏ li ti, từ màu phớt hồng chuyển sang hồng phấn rồi về gam màu tím lạnh. Mưa mỏng phủ lên từng sợi cỏ một lớp sương nhẹ như tuyết.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt
Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Trong khoảnh khắc ấy, chúng tôi cảm nhận rõ ràng rằng có những vẻ đẹp không cần ánh sáng rực rỡ để tỏa ra. Cỏ hồng trong mưa chính là một trong số đó. Nó tồn tại theo cách riêng, âm thầm và bền bỉ, không để thời tiết nuốt chửng, không để những vệt mưa xóa nhòa.

Khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, trời chưa trong nhưng lớp mây xám đã mỏng hơn. Đồi cỏ hồng ở lại sau lưng, trải dài trong sắc hồng nhẹ như một lời chào khe khẽ. Chúng tôi bước xuống con đường đất nhỏ, nghe tiếng lá thông rơi lác đác, và nhận ra rằng những khoảnh khắc đẹp nhất luôn đến từ sự kết hợp bất ngờ của thời tiết và cảnh vật.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Có lẽ mỗi mùa trong năm đều có một nét đẹp riêng, còn cỏ hồng thì may mắn sở hữu vẻ đẹp của sự đối lập: giữa mưa lạnh vẫn giữ được sắc hồng dịu, và khi nắng lên lại càng lộng lẫy hơn.

Mùa cỏ hồng bừng sáng trong sương mưa cuối thu Đà Lạt

Rời Đà Lạt hôm ấy, chúng tôi mang theo trong lòng không chỉ hình ảnh của đồi cỏ hồng, mà còn cả cảm giác ấm áp và trong trẻo mà buổi sáng ướt mưa đã để lại. Cảm giác ấy thôi thúc khiến người ta chỉ muốn quay lại thêm một lần nữa, vào đúng mùa, vào đúng thời điểm, để thấy sắc hồng ấy lại một lần nữa bừng lên giữa đất trời.
 

like
comment
save
fb share
copy link