Mùa hoa dã quỳ vàng rực trên đất đỏ Lâm Đồng
Từ Di Linh đến Đà Lạt, dã quỳ nở rực như lửa ấm giữa đất đỏ bazan, mây trắng hoàng hôn và cơn mưa rả rích. Một chuyến đi chậm để nhớ lại thiên nhiên.
Khi nghe tin đèo Prenn và một số tuyến đèo khác dẫn lên Đà Lạt như Khánh Lê, Mimosa sạt lở, chúng tôi không khỏi chùng lòng. Chắc hẳn những triền hoa mà chúng tôi vừa đi qua vài ngày trước đã bị mưa cuốn trôi. Nhưng dã quỳ - loài hoa dại với sức sống kiên cường sẽ không dễ dàng bị khuất phục. Chỉ cần nắng lên hong khô sườn đồi, chúng lại vươn mình, vàng rực trên đất đỏ. Những cánh hoa rung rinh theo gió, gọi về một mùa thu vàng óng, kiêu hãnh giữa đất trời.

Năm trước, chúng tôi cũng từng rong ruổi trên những con đường Đà Lạt ngập tràn hoa dã quỳ. Sắc hoa vàng như mật ấy như một ký ức ngọt ngào khó quên nên năm nay, chúng tôi quyết định trở lại với hành trình ấy nhưng ở những cung đường khác, nơi mà hoa dã quỳ vẫn ung dung nở rộ giữa đất trời bất kể có người đến thưởng ngoạn hay không.

Đặt chân đến Di Linh, những con đường đất đỏ vẫn giữ nguyên dáng vẻ thân thuộc, với những bụi dã quỳ cao quá đầu người, rung rung trong nắng và gió. Chúng tôi rẽ vào một con đường nhỏ, nơi hoa nở tràn ngập từ lối vào đến tận sâu trong những vạt đồi. Ở phía xa, dãy núi xanh mờ tạo cảm giác vừa rộng vừa sâu, còn thanh âm xe cộ dường như bị giam lại trên mặt đường lớn. Chỉ còn chúng tôi và những bụi hoa dã quỳ, tiếng gió lướt qua như lời thì thầm chào đón chúng tôi đến với mùa rực rỡ nhất của chúng.

Chúng tôi dừng lại giữa con đường, hít thật sâu, để ánh sáng, màu hoa, mùi đất đỏ và hương cỏ hòa vào từng nhịp thở. Mỗi bước chân trên con đường ấy nhắc nhở chúng tôi về sự hùng vĩ nhưng cũng rất gần gũi của thiên nhiên Tây Nguyên.


Rời Di Linh, chúng tôi hướng về trung tâm Đà Lạt, nơi sân bay Cam Ly cũ chào đón bằng một khung cảnh tuyệt đẹp. Dã quỳ nở dọc hai bên, dẫn lối đến cuối con đường, nơi áng mây trắng khổng lồ lững lờ trôi dưới ánh hoàng hôn.



Chúng tôi đứng im, để mắt ngắm nhìn và tâm hồn thả trôi cùng cảnh sắc. Màu vàng của hoa, màu trắng của mây và ánh hoàng hôn hòa quyện thành một bức tranh sống động, vừa gần gũi vừa bao la.



Tiếp tục hành trình, chúng tôi ghé lăng Nguyễn Hữu Hào khi ánh chiều tà nhuộm không gian bằng sắc hồng tím mộng mị. Con đường đất dẫn vào lăng trở nên huyền ảo, khi những tán lá thông đan xen ánh sáng hoàng hôn. Dã quỳ vươn mình hai bên đường, kiêu hãnh và rực rỡ, như thách thức mọi nhịp sống vội vã.


Chúng tôi đi chậm, hít thật sâu, vừa ngắm hoa vừa để những tia sáng cuối ngày len lỏi qua tán lá, cảm nhận sự bình yên và lắng đọng mà chỉ khoảnh khắc ấy mới có thể mang lại.

Ngày hôm sau, khi Đà Lạt bắt đầu cơn mưa tầm tã, chúng tôi vẫn lên xe, hướng về đường Ankroet. Trên cung đường uốn lượn, dã quỳ nở rộ hai bên như trải thảm vàng mời gọi.


Những tán rừng thông đón từng giọt mưa, không gian vừa mát lạnh vừa tràn đầy sức sống. Cơn mưa rả rích, tiết trời se lạnh, nhưng sắc vàng rực rỡ của hoa len lỏi, sưởi ấm tâm trí chúng tôi. Mỗi khoảnh khắc trên đường như lưu giữ trong ký ức một màu vàng mật ngọt, khiến lòng người rung động.



Giữa tiết trời se lạnh và những giọt mưa rả rích, sắc vàng rực rỡ của dã quỳ nổi bật như một đốm sáng ấm áp, lan tỏa trong lòng người. Chúng tôi thầm cảm ơn những con đường đất đỏ, những bụi hoa rực rỡ, những tia sáng hoàng hôn và cả những cơn mưa rả rích, vì tất cả đã tạo nên một hành trình khó quên.

Mùa dã quỳ năm nay, từ Di Linh đến Đà Lạt, không chỉ là một chuyến đi, mà là cuộc gặp gỡ với thiên nhiên, với sắc vàng hoa dại, với không gian và thời gian mà đôi khi cuộc sống bận rộn khiến ta quên đi. Chúng tôi ra về, nhưng trong tâm trí vẫn còn mãi hình ảnh những con đường vàng, những bụi hoa vươn mình kiêu hãnh, những áng mây bồng bềnh và ánh hoàng hôn dịu dàng, như một cuốn nhật ký chỉ có chúng tôi được chứng kiến.













