Pai Canyon: Những vách núi đỏ cam cắt ngang giữa tầng không
Rời khỏi sắc xanh quen thuộc của miền Bắc Thái Lan, Pai Canyon hiện ra với những vách núi đỏ cam gai góc, những lối mòn chênh vênh, là ranh giới giữa trời xanh và đại ngàn.
Pai Canyon (Kong Lan) được mệnh danh là câu trả lời của Thái Lan dành cho Grand Canyon, và là một trong những điểm đến mang tính biểu tượng nhất của vùng núi phía Bắc. Sự nổi tiếng của nó bắt nguồn từ sự kết hợp hoàn hảo giữa địa hình kỳ vĩ và trải nghiệm mạo hiểm tự do. Thay vì những hàng rào bảo vệ kiên cố, nơi đây giữ nguyên vẻ hoang sơ với những lối mòn nhỏ hẹp, uốn lượn trên đỉnh vách đá dựng đứng, giữa không gian được bao quanh bởi núi rừng và thung lũng. Hẻm núi này được xem là "tọa độ ngắm hoàng hôn đẹp nhất Pai", nơi có thể chứng kiến khoảnh khắc ánh mặt trời nhuộm vàng những khối đá sa thạch và rừng thông, tạo nên khung cảnh thiên nhiên siêu thực hiếm nơi nào có.


Dừng chân ở Pai trong hành trình chinh phục cung đường Mae Hong Son, chúng tôi di chuyển theo trục đường chính hướng về Chiang Mai để đến Pai Canyon, cách trung tâm thị trấn khoảng 8km về phía Nam.
Lối vào hẻm núi không nằm ngay mặt lộ mà lọt thỏm giữa những biển chỉ dẫn và hàng quán địa phương. Chúng tôi tìm một góc ở khu vực để xe miễn phí rồi đi bộ vào trong để đến con đường bậc thang dốc nhẹ dẫn lên đỉnh hẻm núi.


Đoạn đường dài chừng 300m xuyên qua cánh rừng lá đã chuyển màu nâu vàng của mùa khô, nền đất đỏ cam càng thêm sẫm màu dưới cơn mưa nhẹ. Chỉ có một lối duy nhất để lên xuống, được ngăn cách bằng những cây cột sắt màu đỏ dán đầy những sticker đủ màu sắc của du khách, như những cột mốc nhỏ ghi dấu sự hiện diện của mỗi người tại Pai Canyon.


Đặt chân lên hẻm núi, mở ra trước mắt chúng tôi là một tầng không gian khoáng đạt, không còn bị che chắn bởi cây cối hay những công trình đô thị. Rừng cây và thung lũng nằm thấp ở phía dưới, nhường chỗ cho những dải đất đỏ cam chạy dài, cắt ngang sắc xanh của đại ngàn.


Địa hình nơi này là kết quả của quá trình xói mòn do gió và mưa qua hàng ngàn năm, tạo nên những rãnh sâu và những con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn trên đỉnh vách đá sa thạch với sắc độ đỏ cam lạ mắt. Từ độ cao khoảng 30m so với thung lũng bên dưới, chúng tôi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh thung lũng Pai hùng vĩ.


Mang theo sự ngạc nhiên, tò mò và cả háo hức, chúng tôi đi dọc theo những con đường mòn trên đỉnh vách đá để tiến ra những khoảng đất xa hơn. Từ đó, hẻm núi hiện lên như một bản pha màu không đồng nhất, chuyển sắc từ vàng, cam đến đỏ sẫm trên những sườn dốc trùng điệp.


Một số đoạn đường rất cao và hẹp, có nơi chỉ rộng khoảng 0,5m vừa đủ cho một người đi. Khi bước qua, tôi có cảm giác chênh vênh và choáng váng vì hai bên hoàn toàn không có lan can bảo vệ hay bất cứ thứ gì để bám víu. Càng đi ra xa, chúng tôi càng thấy bản thân thật nhỏ bé, đôi khi chỉ là một chấm nhỏ giữa sự kiến tạo kỳ vĩ của núi rừng.

Pai Canyon được mệnh danh là toạ độ vàng để ngắm hoàng hôn ở Pai khi ánh mặt trời nhuộm đỏ các vách đá tạo nên khung cảnh điện ảnh. Nhưng do đến vào ngày mưa, chúng tôi chưa có duyên được chiêm ngưỡng khoảnh khắc ấy. Bù lại, buổi sáng sớm khi đến đây, chúng tôi được bù đắp bằng bầu không khí trong lành và yên tĩnh cùng những cơn gió thổi về cái lạnh nhè nhẹ của núi rừng phía Bắc.

Hiện nơi này miễn phí vé vào cửa và mở cửa từ 6h đến 19h hàng ngày, nên những du khách có ý định ngắm hoàng hôn chỉ cần lựa chọn thời điểm thích hợp là có thể dễ dàng chiêm ngưỡng.
Trên hẻm núi cũng có sẵn lán nghỉ và nhiều ghế gỗ để dừng chân, có những lối mòn dẫn xuống sâu phía dưới lòng hẻm để khám phá hệ sinh thái bên dưới. Tuy nhiên, do địa hình khá trơn trượt bởi bụi cát trên nền đá mòn và nhiều đoạn dốc nguy hiểm không có bảo hộ, chúng tôi lưu ý cần mang giày thể thao có độ bám ổn định và mặc quần áo thoải mái, dễ vận động.



Nếu có ý định đi vào buổi chiều tối, nên mang theo áo khoác nhẹ vì nhiệt độ ở Pai thường giảm nhanh khi mặt trời lặn, đồng thời chuẩn bị sẵn nước uống vì phía trên hẻm núi không có hàng quán, các quầy giải khát chỉ tập trung ở khu vực bãi đỗ xe phía dưới.

Rời khỏi Pai Canyon khi những hạt mưa nhẹ vẫn còn vương, chúng tôi vẫn không thôi ám ảnh bởi những dải đất đỏ cam chạy dài hun hút giữa màn sương mờ của núi rừng. Trong tâm trí chúng tôi vẫn vẹn nguyên cái cảm giác lúc ngồi lại trên chiếc ghế gỗ sát mép hẻm núi, ngỡ như chỉ cần vươn tay ra một cái là chạm được vào tận trời cao.


Những sắc độ rực rỡ của Pai Canyon nổi bật lên giữa màu xám xịt của bầu trời ngày mưa khiến chúng tôi ngỡ như mình đang đứng ở một vùng địa chất xa lạ nào đó chứ chẳng phải những triền núi xanh mướt thường thấy của miền Bắc Thái Lan.












