Vì sao mùa hoa anh đào Nhật Bản luôn là “thời khắc tuyệt đỉnh” của dân mê du lịch?

Sakura đẹp vì mỏng manh, ngắn ngủi và có nghi thức hanami. Người ta đến không chỉ để chụp ảnh, mà để kịp sống trong khoảnh khắc hoa rơi.

Thanh Hoa
Thanh Hoa
0
0
Chia sẻ

Có những chuyến đi bắt đầu từ một bức ảnh. Nhưng mùa hoa anh đào ở Nhật Bản thường bắt đầu từ một cảm giác. Nhẹ. Mỏng. Và rất khó gọi tên. Người ta vẫn nói “đi ngắm sakura”, nghe như một hoạt động đơn giản. Thực ra, nó giống một cuộc hẹn với thời gian. Một cuộc hẹn mà bạn chỉ có vài ngày để kịp đến đúng lúc.

Điều đầu tiên khiến sakura khác những mùa hoa khác là nó không phô trương. Không rực rỡ theo kiểu áp đảo. Màu hồng phấn của anh đào giống hơi thở. Mỏng đến mức tưởng như chỉ cần một làn gió mạnh là tan. Thế nhưng, chính sự mỏng manh ấy lại làm cảnh vật bỗng trở nên tinh tế. Một con đường bình thường bỗng dịu lại. Một bờ sông bỗng có “làn da” mới. Một mái chùa cổ bỗng như được phủ sương.

Mùa anh đào cũng đến vào thời điểm rất đặc biệt. Nó nở đúng lúc giao mùa. Cái lạnh vẫn còn lẩn khuất trong gió. Nhưng nắng bắt đầu ấm dần. Bạn bước ra đường và thấy cơ thể mình đổi nhịp. Không còn co ro. Nhưng vẫn cần kéo cổ áo lên. Không khí lúc này khiến người ta dễ rung động. Vì mọi thứ đang chuyển động. Từ trời, từ đất, cho đến tâm trạng.

Nhiều người yêu du lịch gọi mùa anh đào là “thời khắc tuyệt đỉnh” không phải vì nó đẹp nhất theo tiêu chuẩn thị giác. Mà vì nó đẹp nhất theo tiêu chuẩn cảm xúc. Đây là kiểu đẹp khiến bạn muốn đứng lại. Kiểu đẹp khiến bạn nói nhỏ hơn. Và chụp ít hơn, dù bạn cầm máy ảnh trên tay.

Vì sao mùa hoa anh đào Nhật Bản luôn là “thời khắc tuyệt đỉnh” của dân mê du lịch?

Cái “tuyệt đỉnh” nằm ở sự ngắn ngủi

Sakura không cho bạn nhiều thời gian. Vài ngày đẹp nhất rồi thôi. Đó là sự thật đơn giản. Nhưng chính sự hữu hạn lại làm mọi khoảnh khắc trở nên quý. Bạn nhìn một tán cây nở rộ và biết: chỉ ít hôm nữa, nó sẽ khác. Bạn bước dưới con đường đầy hoa và biết: đây không phải cảnh “lúc nào cũng có”. Đây là một lần được chứng kiến hiếm hoi.

Sự ngắn ngủi của anh đào khiến người ta đi không phải để “xem hoa nở”. Mà để kịp sống trong khoảnh khắc ấy. Người ta đến để nhìn thấy một con đường ven sông bỗng hóa “đường hồng”. Đến để thấy một ga tàu bình thường bỗng thành thước phim. Đến để thấy cái đẹp có thể ghé qua đời sống thường nhật mà không cần xin phép.

Và khi hoa rơi, cảm giác còn mạnh hơn. Cánh hoa rơi như mưa. Không nặng. Không ồn. Rơi lặng lẽ. Mỗi cánh là một dấu chấm nhỏ của thời gian. Bạn đứng dưới trời hoa rơi và tự nhiên thấy lòng mình mềm đi. Bạn không biết vì sao. Chỉ biết rằng mình đang ở đúng nơi, đúng lúc.

Sakura dạy người ta một điều rất khó học trong đời sống hiện đại: biết chấp nhận sự trôi qua. Và vẫn thấy đẹp.

Khi “ngắm hoa” trở thành một nghi thức sống

Vì sao mùa hoa anh đào Nhật Bản luôn là “thời khắc tuyệt đỉnh” của dân mê du lịch?

Nhật Bản làm mùa anh đào trở nên có nghi thức. Và nghi thức ấy có tên: hanami. Nhiều người dịch hanami là “ngắm hoa”. Nhưng nếu bạn từng thấy hanami, bạn sẽ hiểu: đó không chỉ là đứng nhìn. Đó là một cách sống trong vài giờ, dưới một tán cây.

Hanami thường bắt đầu bằng một tấm bạt trải xuống đất. Một khoảng nhỏ được “đặt chỗ” như một lời hẹn. Người ta mang theo hộp bento. Mang theo trà. Có khi mang theo vài món đơn giản. Có khi chỉ là vài lon nước. Rồi ngồi lại. Nói chuyện. Cười. Hoặc im lặng.

Sakura ở đây không chỉ là cảnh quan. Nó là cái cớ. Cái cớ để người ta chậm lại. Cái cớ để bạn cho phép mình nghỉ ngơi một cách “có lý do”. Trong một xã hội vốn nổi tiếng kỷ luật, mùa anh đào tạo ra một khoảng thở tập thể. Một khoảng thở hợp pháp. Bạn có thể ngồi lâu hơn. Bạn có thể nhìn trời lâu hơn. Bạn có thể không làm gì, và vẫn thấy mình đang làm một điều đúng.

Điều đẹp nhất của hanami không nằm ở sự lãng mạn bề ngoài. Nó nằm ở cảm giác gần nhau. Con người ngồi sát nhau hơn. Không phải vì chật. Mà vì không khí ấy khiến ta muốn ấm. Sakura làm người ta mềm đi. Và khi con người mềm đi, họ dễ bao dung hơn. Dễ lắng nghe hơn. Dễ cười hơn.

Có một kiểu hạnh phúc rất nhẹ của hanami. Hạnh phúc không cần thắng thua. Không cần thành tích. Chỉ cần một buổi chiều đủ nắng. Một tán cây đủ hoa. Và vài người bạn đủ thân.

Sakura đẹp vì nhắc ta về “vô thường”

Vì sao mùa hoa anh đào Nhật Bản luôn là “thời khắc tuyệt đỉnh” của dân mê du lịch?

Nói về sakura mà không nhắc đến vô thường thì thiếu. Nhưng vô thường không phải để buồn. Vô thường ở đây giống một cú nhắc dịu dàng: đẹp đến đâu cũng sẽ qua. Và vì thế, khoảnh khắc này đáng được nâng niu.

Bạn sẽ thấy điều này rõ nhất khi đứng dưới trời hoa rơi. Bạn sẽ nghĩ về những điều mình đã bỏ lỡ trong năm. Về những cuộc hẹn chưa kịp gặp. Về những dự định còn dang dở. Nhưng lạ thay, sakura không làm bạn nặng lòng. Nó làm bạn tỉnh. Nó cho bạn cảm giác “đã”. Đã vì bạn hiểu một điều đơn giản: hiện tại đang ở đây, và mình đang có mặt.

Du lịch nhiều khi cũng là vậy. Ta đi không chỉ để đổi cảnh. Ta đi để đổi nhịp. Đổi cách nhìn. Và đôi khi, đổi cả cách sống. Sakura nhắc ta rằng: có những vẻ đẹp không thể giữ. Chỉ có thể chứng kiến. Và chính việc “không giữ được” mới làm nó trở thành ký ức.

Ký ức cũng giống hoa. Không phải lúc nào cũng rực rỡ. Nhưng chỉ cần nhớ lại, lòng ta đã ấm.

Vì sao “dân mê du lịch” luôn muốn quay lại?

Vì sao mùa hoa anh đào Nhật Bản luôn là “thời khắc tuyệt đỉnh” của dân mê du lịch?

Vì mùa anh đào tạo ra một kiểu nhớ. Nhớ không chỉ bằng hình ảnh. Mà bằng cảm giác trên da. Mùi gió. Độ lạnh còn sót lại. Và tiếng bước chân trên những con đường có cánh hoa phủ mỏng.

Bạn có thể quên tên con phố. Quên tên nhà ga. Nhưng bạn khó quên cảm giác bước qua một hàng cây và tự nhiên thấy mọi thứ dịu đi. Bạn khó quên cảm giác đứng trước một mái chùa cổ và thấy tán hoa như một lớp sương màu hồng. Bạn khó quên khoảnh khắc nhìn một cảnh rất thường, mà tim lại rung.

Những người yêu du lịch thường khao khát “trải nghiệm sâu”. Sakura đáp ứng điều đó theo cách tinh tế. Nó không cần bạn làm quá nhiều. Không cần bạn chạy theo lịch trình dày đặc. Nó chỉ cần bạn đến đúng lúc. Và ở lại đủ lâu để nhìn. Để cảm. Để im.

Mùa anh đào cũng là một ví dụ hiếm hoi về việc thiên nhiên và văn hoá bắt tay nhau. Thiên nhiên cho hoa. Văn hoá cho nghi thức. Con người cho sự hiện diện. Ba thứ ấy gặp nhau, tạo thành một “thời khắc tuyệt đỉnh” mà ai đã đi qua đều hiểu vì sao nó đáng.

Và cuối cùng, sakura giống một ký ức được nở rộ. Bạn không chỉ mang về ảnh đẹp. Bạn mang về một bài học nhỏ: hãy trân trọng những gì đang có. Hãy đi chậm, ít nhất là trong vài phút. Hãy để mình sống trong khoảnh khắc, thay vì chỉ chạy qua nó.

Năm nào hoa cũng nở. Nhưng không năm nào cảm giác lặp lại y hệt. Vì bạn đã khác. Cuộc sống đã khác. Và đó là lý do người ta muốn quay lại. Không phải để gặp lại đúng một tán cây. Mà để gặp lại chính mình, ở một thời điểm mới, dưới một trời hoa rơi.

like
comment
save
fb share
copy link

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH



Tin tứcLưu trúẨm thựcHàng không & Công nghệGóc nhìn