Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Một supper club ở west London nơi sự sang trọng đi cùng tiếng cười: cocktail ở lounge, bếp sàn caro, đĩa vintage nhiều màu và set menu giàu bơ, giàu vị của đầu bếp Paris Rosina.

Van Trang
Van Trang
0
0
Chia sẻ

Có những bữa tối khiến bạn nhớ vì món ăn. Có những bữa tối khiến bạn nhớ vì ánh đèn. Và cũng có những bữa tối, hiếm hơn, khiến bạn nhớ vì cảm giác được chăm sóc một cách chân thành — kiểu chăm sóc không cần phô trương, chỉ cần đủ gần, đủ ấm, và đủ “thừa” để bạn rời đi mà vẫn còn muốn nấn ná.

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng LondonSupper club Come To My House I’ll Make You Fat của đầu bếp Paris Rosina thuộc nhóm thứ ba. Nó không hứa hẹn một buổi tối lạnh lùng đúng chuẩn fine dining. Nó hứa hẹn một trải nghiệm sang trọng mà không xa cách. Lịch thiệp mà không gồng. “Đẳng cấp” không nằm ở khoảng cách giữa bàn và bếp, mà nằm ở việc bạn được dẫn dắt qua từng nhịp của một bữa tiệc nhỏ — như thể bạn là khách quý của một căn nhà có gu, có tiếng cười, và có một người chủ bếp luôn sợ bạn đói.

Một supper club kiểu cũ, nhưng tinh thần rất mới

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Có một nét duyên cổ điển trong cách bữa tối bắt đầu. Khách được mời vào phòng lounge để uống cocktail. Nhịp mở màn này quan trọng. Nó làm bạn thả vai. Nó nhắc rằng đây không phải kiểu “đến, gọi món, ăn, tính tiền”. Đây là một buổi gặp gỡ. Một lời mời.

Rồi bạn bước vào không gian chính: căn bếp sàn caro mộc mạc ở west London. Nghe “bếp” tưởng giản đơn, nhưng nó lại tạo ra một cảm giác rất mạnh: mọi thứ ở đây thật. Tiếng chạm của dụng cụ. Mùi bơ ấm lên. Hơi nóng nhỏ xíu bốc từ những món vừa ra lò. Và trên bàn, những chiếc đĩa vintage nhiều màu đã sẵn sàng như đạo cụ cho một vở diễn chỉ dành cho vài người may mắn.

Điểm hay của supper club là nó giữ được sự thân mật của bữa cơm nhà, nhưng vẫn có nhịp điệu của một sự kiện. Bạn vừa là người thưởng thức, vừa là nhân vật đang sống trong một câu chuyện. Và câu chuyện ấy được kể bằng âm thanh của bếp, bằng ánh mắt của chủ nhà, bằng một chiếc đĩa đặt xuống bàn đúng lúc.

Khi “giàu bơ” không chỉ là vị, mà là thái độ sống

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Paris Rosina được giới thiệu như một đầu bếp công khai queer, từng là ex head chef của tiệm bánh The Dusty Knuckle. Chi tiết này không phải để trang trí cho tiểu sử. Nó giúp người ta hiểu tinh thần của bữa ăn: rõ ràng cá tính, và hào phóng theo cách không xin lỗi.

Rosina nấu ăn với “mức độ chăm sóc” rất cụ thể. Giàu bơ. Giàu công sức. Giàu vị. Nhưng không phải kiểu giàu để khoe khoang. Mà là kiểu giàu để bạn thấy mình được đãi. Được chiều. Được nâng niu như một người thân. Có một thứ hài hước mềm trong cách bữa tối được dựng lên, nơi những chi tiết nhỏ được cố tình “làm quá” để trở thành ký ức.

Chẳng hạn, bơ được uốn thành lọn và đặt trong đĩa cổ. Một cử chỉ nhỏ thôi, nhưng nó nói rất nhiều: người nấu đã dành thời gian để món ăn bắt đầu từ niềm vui thị giác. Bơ không chỉ là bơ. Bơ là lời chào. Là cái nháy mắt. Là cách chủ bếp nói: “Tối nay, mình cho phép mọi thứ hơi… dư dả một chút.”

Món ăn như những cảnh chuyển trong một vở diễn

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Bữa tối ở đây không chạy theo sự tối giản đang thịnh hành ở nhiều nơi. Nó nghiêng về cảm giác “decadent” — kiểu đầy đặn, quyến rũ, và có phần… tội lỗi một cách hạnh phúc. Nhưng cái “tội lỗi” này không làm bạn thấy quá đà. Nó làm bạn thấy được chiều.

Một trong những điểm nhấn được nhắc đến là biến tấu shepherd’s pie đầy cua. Shepherd’s pie vốn là món comfort food quen thuộc, mềm và ấm. Khi được biến tấu với cua, nó bỗng có một lớp sang hơn, mặn mà hơn, và “đã” hơn. Nó vẫn giữ tinh thần dễ chịu của bữa ăn nhà. Nhưng có một cú xoay khiến bạn bất ngờ.

Và rồi, bữa tối khép lại bằng sticky toffee pudding như một màn chào sân cuối. Món tráng miệng này xuất hiện không chỉ để “kết thúc”, mà để bữa tiệc có dư vị. Đáng nhớ hơn nữa là khoảnh khắc rưới thêm kem từ một chiếc bình gốm hình mèo — vừa hài hước, vừa tinh tế. Nó giống một đạo cụ nhỏ khiến cả bàn bật cười. Và trong tiếng cười ấy, bạn chợt nhận ra: sự sang trọng đôi khi không nằm ở sự nghiêm túc, mà nằm ở độ tự tin để chơi một chút với không khí.

Điều đặc biệt nhất: cảm giác thân mật

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Nếu chỉ nói về món ăn, người ta vẫn có thể tìm thấy những bữa tối ngon ở London. Nhưng Come To My House I’ll Make You Fat đi xa hơn thế. Nó tạo ra một cảm giác khó mô tả, giống như bạn đang ăn tối trong nhà một người chủ bếp tài năng, kiểu người “dì” lập dị đáng yêu — luôn muốn bạn ăn thêm một miếng nữa.

Bạn không ăn ở nhà hàng. Bạn cũng không dự tiệc xã giao. Bạn đang ở giữa một không gian mà sự lịch thiệp không phải là lớp vỏ, mà là nhịp độ: dẫn qua lounge, mời cocktail, vào bếp, ngồi xuống, và để bữa tối diễn ra như một cuộc trò chuyện.

Sự thân mật này làm thay đổi cách bạn ăn. Bạn chậm lại. Bạn quan sát nhiều hơn. Bạn nói nhỏ hơn khi cần. Và bạn cười lớn hơn khi thấy chiếc bình mèo nghiêng nghiêng rót kem. Những điều ấy cộng lại thành một trải nghiệm có “tình” — thứ mà nhiều bữa tối sang trọng đôi khi vô tình đánh rơi vì quá bận hoàn hảo.

Một bữa tối sang trọng nhưng không lạnh lùng

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Nhiều người mơ về fine dining vì muốn được phục vụ đúng chuẩn. Nhưng không phải ai cũng thích cảm giác bị đặt vào một nghi thức quá nghiêm. Ở đây, bạn vẫn có sự chăm chút. Vẫn có trình tự. Vẫn có gu thẩm mỹ. Nhưng không khí không khiến bạn căng.

Đây là kiểu sang trọng của “home hospitality”. Bạn thấy nó trong những chiếc đĩa vintage nhiều màu. Trong bếp sàn caro mộc mạc. Trong chi tiết bơ uốn lọn. Trong món tráng miệng được rót kem bằng bình mèo. Những thứ đó làm bữa tối có cá tính. Và cá tính, khi được kiểm soát tốt, chính là một dạng đẳng cấp.

Thông tin thực tế cho người muốn đi

Come To My House I’ll Make You Fat: bữa tiệc “thừa yêu thương” giữa lòng London

Come To My House I’ll Make You Fat là một supper club có số lượng khách giới hạn theo đúng tinh thần “chỉ dành cho vài người may mắn”. Theo thông tin bạn cung cấp:

Set menu khoảng £80/người
Wine pairing thêm £50
Đặt chỗ qua website của Rosina và thường sold out nhanh

Nếu bạn đang lên kế hoạch du lịch London và muốn có một đêm “đáng nhớ” theo kiểu không đại trà, đây là dạng trải nghiệm nên đặt sớm. Và cũng nên đi với một tâm thế phù hợp: đừng mong một bữa ăn chỉ để chụp hình. Hãy mong một bữa ăn để sống trong đó.

Vì sao trải nghiệm này hợp với “dân mê du lịch” năm 2026?

Du lịch ngày càng cá nhân. Người ta không chỉ muốn “đến nơi nổi tiếng”. Người ta muốn những khoảnh khắc có câu chuyện. Một supper club như thế này hợp với xu hướng ấy vì nó giống một “cánh cửa nhỏ” mở vào đời sống địa phương: cách người London tụ tập, uống cocktail, nói chuyện, ăn một bữa tối được nấu bằng cá tính.

Và quan trọng hơn, nó cho bạn một dạng ký ức khác. Không phải ký ức về một điểm check-in. Mà là ký ức về cảm giác được mời. Được ngồi xuống. Được ăn thêm. Được cười. Được ấm.

London có thể rất bận. Rất nhanh. Rất nhiều lựa chọn. Nhưng trong một đêm, ở west London, có một căn bếp sàn caro mộc mạc, một bàn ăn với đĩa vintage, và một người chủ bếp muốn bạn no. Đôi khi, thế là đủ để một chuyến đi trở nên đáng kể.

like
comment
save
fb share
copy link

CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH



Tin tứcĐiểm đếnLưu trúHàng không & Công nghệGóc nhìn