Couture trên tuyết: Khi Milano Cortina 2026 nâng trang phục Olympic thành nghệ thuật kể chuyện
Khi lễ phục Olympic không chỉ để “giữ ấm”: đó là ký ức, khí hậu và bản sắc được may đo—từ Milan đến Cortina d'Ampezzo.
Có một khoảnh khắc rất lạ của thể thao đỉnh cao: trước khi tiếng còi vang lên, trước cả bảng thành tích, người ta đã “đọc” một quốc gia bằng vải vóc. Không phải theo kiểu phù phiếm. Mà như cách ta nhận ra một điểm đến chỉ qua màu trời, độ ẩm, mùi tuyết, và dáng người đi nhanh vì lạnh. Mùa đông ở Bắc Ý vốn đã biết cách làm mọi thứ trở nên sắc nét. Và tại Milano Cortina 2026, thời trang bước lên tuyết với vai trò nghiêm túc hơn bao giờ hết: kể chuyện.
Kỳ Thế vận hội mùa đông này diễn ra từ 6 đến 22/2/2026. Chỉ một dòng lịch ngắn ngủi, nhưng mở ra một “thành phố đôi” với nhịp tim kép: Milan—thủ phủ của thiết kế; Cortina—biểu tượng của nghỉ dưỡng trượt tuyết. Ý tưởng đồng đăng cai cũng khiến toàn bộ trải nghiệm mang chất hành trình: dịch chuyển giữa những cụm địa điểm, giữa băng và đá, giữa đô thị và núi.
Chính vì vậy, trang phục xuất hiện như một bản đồ không cần chữ. Nhìn vào chất liệu, phom dáng, đường may, ta đoán được quốc gia ấy quen sống với lạnh như thế nào. Nhìn vào biểu tượng, ta hiểu họ muốn được nhớ đến ra sao. Và quan trọng nhất: nhìn vào tổng thể, ta thấy Olympic không chỉ là chuyện “mặc gì cho ấm”, mà là chuyện “mang gì theo mình khi bước ra thế giới”.
Khi “luxury performance” trở thành ngôn ngữ chung

Thời trang của Olympic luôn đứng giữa hai bờ: chức năng và hình ảnh. Nhưng ở Milano Cortina 2026, ranh giới ấy mờ đi rất nhanh. Vì bối cảnh quá “thời trang”: Milan là nơi áo khoác không chỉ để chống gió; nó còn là phong thái. Còn Cortina, với khí chất alpine, khiến sự tinh giản trở thành một thứ sang trọng tự nhiên.
Người ta gọi đó là “luxury performance”: hiệu năng kỹ thuật được trình bày bằng thẩm mỹ cao cấp. Bạn thấy điều ấy ở các bề mặt bắt sáng vừa đủ, ở lớp chần bông có kỷ luật, ở cổ áo dựng lên như một lời tự trọng trước gió lạnh. Và ở cái cách các đoàn thể thao chọn “đồng phục nghi lễ” như chọn một trang bìa.
Team USA: Đồng phục như một tuyên ngôn tối giản

Nếu có một phong cách dễ nhận ra nhất, đó là Mỹ—với thói quen biến uniform thành statement. Ở lễ khai mạc, đồng phục được Ralph Lauren thiết kế theo tông “winter-white”: áo khoác len màu trắng mùa đông với khóa gài gợi cổ điển, phối cùng áo len cổ lọ dệt hình cờ Mỹ (intarsia) và quần len may đo.
Nhìn kỹ hơn, triết lý nằm ở chỗ: họ không cần quá nhiều chi tiết để gây ấn tượng. Một nền trắng sạch, một biểu tượng quốc kỳ rõ ràng, và phụ kiện đỏ–trắng–xanh được thống nhất: mũ knit, găng tay, dây giày đỏ.
Đến lễ bế mạc, câu chuyện chuyển sang năng lượng “đua tuyết”: áo phao color-block với đồ họa Team USA, đi cùng quần trắng dáng gọn—gợi cảm giác vừa thể thao vừa thời trang đường phố.
Ở đây, “trang phục Olympic” không đóng vai minh họa. Nó đóng vai đại diện. Như thể họ nói: chúng tôi đến từ một nền văn hóa tôn trọng biểu tượng, tôn trọng sự rõ ràng, và tôn trọng cảm giác tự hào được mặc lên người.
Ý: Khi tuyết gặp sự thuần khiết của màu trắng
Chủ nhà luôn chịu một áp lực tinh tế: phải vừa mang bản sắc, vừa tránh phô trương. Và Ý chọn cách “im lặng mà sang”. EA7 Emporio Armani—đối tác outfitter của đội tuyển Ý—đặt trọng tâm vào một tông trắng “milky white”, trên đó chữ “Italia” được thêu nổi 3D như một dấu niêm phong.
Bộ kit dành cho vận động viên dày dặn đúng nghĩa: áo down, áo khoác trượt tuyết và quần dùng chất liệu kỹ thuật chống nước, thêm bomber oversize in họa tiết “Italia”, đồ ski suit, tracksuit, polo, knitwear, phụ kiện mũ–găng, giày kỹ thuật chống trượt…
Trong lời chia sẻ của Giorgio Armani, màu trắng được chọn để hòa vào “những đỉnh núi phủ tuyết”, và để diễn đạt sự “đơn giản, rõ ràng, tinh khiết”.
Có một điều rất Ý ở lựa chọn này: họ để bối cảnh tỏa sáng. Khi bạn đã đứng giữa Milan và Dolomites, bạn không cần gào lên. Bạn chỉ cần đúng.
Goyol Cashmere và Mông Cổ: Văn hóa bước lên mặt tuyết

Rồi mọi thứ trở nên thú vị nhất khi văn hóa không còn là họa tiết phụ. Mông Cổ xuất hiện trong bộ lễ phục do Goyol Cashmere thực hiện, lấy cảm hứng từ trang phục thời Đế chế Mông Cổ (thế kỷ 13–15), dùng cashmere Mông Cổ, viền lụa, thêu mô-típ sừng truyền thống.
Thông điệp họ đưa ra thẳng thắn: sự bền bỉ, trí tuệ, “warrior spirit” được tôi luyện qua những mùa đông khắc nghiệt.
Ở đây, đồng phục khai mạc không chỉ là đẹp. Nó có trọng lượng. Nó làm người xem nhớ rằng: một dân tộc quen sống cùng lạnh sẽ có cách đứng thẳng khác hẳn.
Brazil: Nhiệt đới và băng giá gặp nhau ở sự tự tin

Có những quốc gia không “giả vờ” trở thành xứ lạnh. Họ mang khí hậu quê hương lên tuyết. Đoàn Brazil xuất hiện trong thiết kế của Moncler, hợp tác cùng nhà thiết kế Oskar Metsavaht.
CBS mô tả đó là sự giao thoa giữa trải nghiệm thể thao mùa đông của Metsavaht và “creative spirit” của Brazil cùng “mountain DNA” của Moncler.
Cái hay nằm ở độ tương phản: khi cả sân vận động là bảng màu tuyết, một dấu hiệu nhiệt đới—dù chỉ qua cách xử lý phom áo hay tinh thần—cũng đủ tạo ra cú chạm thị giác.
Haiti: Khi đồng phục trở thành câu chuyện về nghệ thuật và giới hạn

Nếu Milan là kinh đô thời trang, thì Olympic mùa đông năm nay còn là nơi các quy tắc hình ảnh được soi rất kỹ. Haiti bước vào câu chuyện bằng một hướng đi giàu chất nghệ thuật: đồng phục mở màn do Stella Jean thiết kế, với họa tiết vẽ tay nổi bật hình một con ngựa đỏ không người cưỡi trên nền bầu trời nhiệt đới.
AP cho biết thiết kế ban đầu phải chỉnh sửa vì quy định của IOC liên quan hình ảnh chính trị.
Dù bạn đứng ở phía nào của tranh luận, điều vẫn còn lại là cảm giác: có những bộ trang phục không chỉ để “lên hình”. Nó để một quốc gia nhỏ không bị chìm trong trắng xóa. Nó để người ta nhớ tên Haiti như nhớ một gam màu không chịu lùi.
Một chi tiết ít người để ý: lễ trao huy chương cũng có “dress code”
Không chỉ đoàn vận động viên. Ngay cả người trao huy chương cũng mặc theo một kịch bản thẩm mỹ riêng. Ban tổ chức Milano Cortina 2026 công bố đồng phục cho các lễ trao huy chương, và dự án này xuất phát từ một cuộc thi giữa các trường thiết kế; phương án thắng thuộc về Accademia di Brera, với tinh thần đương đại và “Made in Italy”.
Đó là một lớp kể chuyện nữa: Olympic như một runway nghi lễ, nơi từng vai phụ cũng góp phần định hình “đẳng cấp thị giác” của kỳ đại hội.
Từ “mặc cho ấm” đến “mặc để được hiểu”
Điều làm Milano Cortina 2026 khác đi không chỉ là việc nó diễn ra ở nơi thời trang là bản năng. Mà là việc các đoàn thể thao đã nghiêm túc xem đồng phục như một hộ chiếu văn hóa.
Mỹ kể câu chuyện về biểu tượng và sự gọn gàng.
Ý kể câu chuyện về sự thuần khiết và hòa vào tuyết.
Mông Cổ kể câu chuyện về lịch sử và sức chịu đựng.
Brazil kể câu chuyện về tự tin mang khí hậu quê nhà đến nơi xa lạ.
Haiti kể câu chuyện về nghệ thuật, bản sắc và cả những giới hạn.
Và khi bạn đặt tất cả vào bối cảnh “thành phố đôi” Milan–Cortina, câu chuyện bỗng rõ ràng: đây là một chuyến du hành sang trọng qua vải vóc và màu sắc, nơi mỗi đường may là một lựa chọn: tôi muốn thế giới nhìn thấy tôi như thế nào.
Nếu bạn là người yêu du lịch, có lẽ bạn sẽ hiểu cảm giác ấy. Ta đi xa không chỉ để đổi cảnh. Ta đi xa để mang theo một phần của mình, rồi thử đặt nó dưới một bầu trời khác. Olympic mùa đông, trong khoảnh khắc này, làm đúng điều đó—chỉ khác là, họ may nó thành đồng phục, và để tuyết làm nền cho mọi bản sắc được hiện ra.













