Không hẹn mà gặp lại mùa kèn hồng tháng 5 ở Sài Gòn
Tháng 5, khi ai cũng nghĩ mùa kèn hồng đã khép lại, nhưng sắc hoa bất ngờ trở về như một cuộc hẹn muộn, khiến Sài Gòn vội vã bỗng dịu lại trong vài khoảnh khắc.
Giữa tháng 5, khi những ngày nắng đã lên cao và thành phố đã trôi qua mùa hoa quen thuộc, kèn hồng bất ngờ trở lại trên những tán cây, giữa dòng xe cộ ngược xuôi và những buổi sáng rất đỗi bình thường như một cuộc hẹn muộn mà thành phố âm thầm giữ lại cho những người đã từng tiếc nuối vì bỏ lỡ.


Người Sài Gòn đã quen với hoa kèn hồng.
Loài cây này được trồng ở thành phố nhiều năm nay, thường nở rộ từ khoảng tháng 2 đến tháng 4. Cây gần như rụng hết lá trước khi ra hoa, để từng chùm hoa hồng phấn bung nở kín đầu cành. Từ xa nhìn lại, những tán cây như những đám mây màu hồng treo lơ lửng trên phố.



Nhiều người vẫn ví kèn hồng là “hoa anh đào của Sài Gòn”, dù sắc hoa mềm hơn, cánh mỏng hơn, có hình dạng giống chiếc chuông nhỏ rung rinh theo mỗi đợt gió thổi tới. Hoa nở không lâu, chỉ vài tuần rồi rơi thành từng lớp trên mặt đường.



Tôi mới chỉ biết đến mùa hoa kèn hồng ở Sài Gòn từ khoảng ba năm trước, qua những bức ảnh mọi người chia sẻ mỗi độ tháng tư về. Vậy mà sau hai năm chuyển vào sống ở đây, tôi vẫn chưa một lần được chiêm ngưỡng sắc hồng ấy.
Lạ ở chỗ, tôi đã từng bắt gặp kèn hồng nở rực trên những con phố ở Bangkok, giữa một thành phố không phải nơi mình sống, nhưng lại liên tiếp lỡ hẹn với mùa hoa ngay tại Sài Gòn. Năm nay cũng vậy, đúng lúc hoa nở đẹp nhất, tôi lại đang công tác ở nước ngoài.



Tôi đã nghĩ sẽ phải chờ thêm một năm nữa mới có thể đón mùa hoa kèn hồng đầu tiên của riêng mình ở thành phố này. Nhưng rồi tháng 5 đến, và kèn hồng bất ngờ nở thêm một lần nữa. Cuộc hẹn tưởng đã lỡ bỗng quay trở lại, ngắn ngủi nhưng dịu dàng như một món quà bất ngờ dành cho tôi và những con người vẫn đang ngày ngày vội vã trong thành phố này.



Tôi bắt đầu cuộc đi dạo của mình vào một buổi sáng sớm tháng 5 từ đường Điện Biên Phủ - con đường vốn lúc nào cũng đông xe, cũng là đoạn nhiều người vẫn hẹn nhau đi ngắm kèn hồng mỗi mùa hoa về.



Những tán cây ở đây nở rực nhất, kéo dài theo tuyến đường, phủ một lớp hồng phấn lên nền phố vốn luôn đặc quánh xe cộ. Từ khu vực cầu vượt băng ngang qua đường có thể ngắm hoa từ trên cao, tôi đứng đó và thu vào khung hình những chùm kèn hồng đang nở. Sắc hoa không đều, chỗ đậm chỗ nhạt như một lớp màu được ai đó vô tình “quét” lên những tán cây của thành phố.

Rời mắt khỏi những tán hoa trên cao, tôi tiếp tục đi về phía ngã tư Đường Võ Thị Sáu. Ở đây, sắc hoa gom lại trên một tán cây lớn ngay góc giao lộ, sắc hồng rực rỡ và nổi bật trên nền lá cây xanh thẫm và những biển hiệu đô thị quen thuộc.

Giữa dòng xe ken đặc mỗi khi đèn đỏ bật sáng, màu hồng ấy khiến nhiều người chạy xe chậm lại, tấp vào lề đường để ngước lên nhìn hoặc tranh thủ chụp vài tấm ảnh. Tôi cũng đứng giữa đám đông đó, nhìn những cánh hoa mỏng đón nắng tháng 5 và nghĩ rằng Sài Gòn thật lạ: "Một thành phố vốn luôn gấp gáp, vậy mà cứ mỗi mùa kèn hồng nở lại biết cách khiến người ta chậm lại, chỉ để ngước lên nhìn".


Giữa những khối nhà hiện đại, mặt tiền cửa hiệu và dòng người tấp nập trên phố Lê Lợi, hàng kèn hồng nở dọc dải phân cách, kéo thành một dải màu nổi bật giữa trung tâm quận 1.

Xa hơn trung tâm thành phố, những cây kèn hồng ở công viên Wonderland (quận 7) nở tập trung thành từng cụm lớn, phủ kín tán cây. Từ dưới nhìn lên, những chùm hoa tròn đầy, dày cánh, hiện lên như những quả cầu màu hồng treo lơ lửng giữa nền trời xanh.


Sắc hồng đậm ở phần ngọn chuyển dần sang hồng phấn ở những chùm phía thấp, tạo cảm giác vừa rực rỡ vừa mềm mại. Bên dưới, thảm cỏ xanh thẫm trải rộng càng làm màu hoa nổi bật hơn.



Những ngày này, người ta đến đây để chụp ảnh, dắt thú cưng đi dạo, hoặc đơn giản là tìm một góc ngồi thư giãn ngắm hoa. Chỉ cần ngồi xuống dưới tán cây rồi ngước lên, phía trên đã là những cụm kèn hồng nở kín, chen giữa những khoảng trời xanh nhạt như một khoảng mùa xuân nhỏ còn sót lại giữa tháng 5.



Kèn hồng mùa này còn xuất hiện lác đác trên nhiều tuyến phố khác của Sài Gòn như một điểm nhấn cho cảnh quan đô thị. Và có lẽ chính sự xuất hiện rải rác ấy khiến mùa hoa trở nên thú vị hơn. Người ta không cần đi tìm, chỉ cần đi qua thành phố như thường lệ, rồi bất chợt ngước lên và bắt gặp một khoảng trời màu hồng.











