La Dolce Vita Orient Express: Khi “thượng lưu” trở thành một nhịp sống trên đường ray
Một chuyến tàu sang trọng mới của Ý đưa “dolce vita” trở lại: thiết kế hoài niệm thập niên 1960, ẩm thực do Heinz Beck dẫn dắt, và những hành trình chậm để thật sự “nếm” nước Ý.
Có những hành trình không bắt đầu bằng tấm vé. Nó bắt đầu bằng một nhịp thở. Chậm hơn. Sâu hơn. Và kỳ lạ thay, “xa xỉ” đôi khi lại là khả năng kéo giãn thời gian, để ta nhìn một vùng đất kỹ hơn, nghe nó rõ hơn.
La Dolce Vita Orient Express được sinh ra từ tinh thần đó. Một lời tình tự dành cho nước Ý, được viết bằng chất liệu rất Ý: ánh vàng của thập niên 1960, sự lịch lãm không phô trương, và niềm tin rằng cái đẹp không cần vội. Theo giới thiệu của Accor, chuyến tàu ra mắt đầu tháng 4/2025, là “đội tàu hạng sang tư nhân” đầu tiên của Ý, mở màn cho kế hoạch phát triển đội tàu gồm 6 đoàn tàu bespoke.
Nhưng nếu chỉ gọi đây là “một chuyến tàu sang”, ta sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất: La Dolce Vita Orient Express không chỉ là phương tiện. Nó là một nhịp sống trên đường ray.
Khi “dolce vita” không còn là khẩu hiệu, mà là cách sống

Người Ý có một thói quen rất dễ gây thương nhớ: họ biết thưởng thức. Không phải kiểu hưởng thụ ồn ào. Mà là thưởng thức bằng sự tập trung nhẹ nhàng, kiểu như nhấp một ngụm espresso rồi để hương vị tự kể nốt câu chuyện. “Dolce vita” – “cuộc sống ngọt ngào” – vì thế không nằm ở đồ đắt. Nó nằm ở cách bạn dành thời gian cho những điều đáng giá.
La Dolce Vita Orient Express đặt “dolce vita” vào đúng nơi phù hợp nhất: đường ray. Bởi tàu hỏa vốn là biểu tượng của “slow travel” – du lịch chậm. Không phải chậm vì thiếu lựa chọn, mà chậm vì lựa chọn đó có chủ đích.
Trên các tuyến hành trình, đoàn tàu khởi hành từ Rome (Ga Ostiense được nhắc đến trong tuyến khai màn), rồi hướng về những vùng đất gợi trí tò mò: Tuscany, Portofino, Venice, Matera, Sicily… Ở trang chính thức của Orient Express, “From Rome to Istanbul” cũng xuất hiện trong danh sách hành trình được giới thiệu, như một đường nối dài của giấc mơ hoài cổ “đi xa để nhìn lại mình”.
Điểm đáng chú ý: thay vì chạy theo checklist “phải đi bao nhiêu nơi”, La Dolce Vita chọn cách “đi ít hơn nhưng sâu hơn”. Trải nghiệm được thiết kế như một bản hòa âm: cảnh quan là nền, kiến trúc là bè trầm, ẩm thực là đoạn cao trào, và con người là nhịp đập làm mọi thứ sống dậy.
Một “salotto” di động: nơi nội thất kể chuyện nước Ý

Người Ý có từ “salotto”: phòng khách. Không phải phòng khách để trưng bày. Mà là không gian để sống, để trò chuyện, để mời bạn bè vào nhà như mời vào thế giới của mình. La Dolce Vita Orient Express lấy cảm hứng đó để biến các toa tàu thành một “salotto” di động.
Theo Accor, nội thất do Dimorestudio (Milan) thực hiện, và được mô tả như một lời chào trang trọng với thời kỳ vàng son của thiết kế Ý: gợi nhắc Gio Ponti, Gae Aulenti, Osvaldo Borsani, cùng vẻ hào hoa giữa thế kỷ. Dimorestudio cũng nhấn mạnh triết lý: cân bằng giữa lịch sử và hiện đại, có chiều sâu, không phô trương, như thể mọi chi tiết “vốn dĩ thuộc về nơi này”.
Nhìn gần, “xa xỉ” ở đây không nằm ở một cú wow lòe loẹt. Nó nằm ở độ vừa. Bề mặt sơn bóng, chi tiết brass, tương phản giữa mờ và phản chiếu, các lớp trang trí chồng lên nhau có chủ ý. Đó là kiểu đẹp khiến bạn muốn ngồi yên thêm vài phút, chỉ để nhận ra mình đang bị thuyết phục bởi sự chỉn chu.
Và rồi là cấu trúc khoang. Accor cho biết đoàn tàu có tổng cộng 31 phòng: 18 suite, 12 deluxe cabin và 1 “La Dolce Vita Suite” đặc trưng. Những con số này quan trọng vì chúng nói lên một điều: đây là trải nghiệm mang tính “nhà riêng”, không phải “đám đông”. Số lượng giới hạn tạo ra cảm giác thân mật, nơi mỗi hành khách có quyền được… chậm.
The Guardian mô tả đoàn tàu gồm 12 toa được tân trang từ các toa tàu từng chạy trên đường ray Ý vào thập niên 1960, có bar, lounge và nhà hàng phục vụ ẩm thực cao cấp. Những chi tiết này khiến “dolce vita” trở nên cụ thể: bạn không cần bước ra khỏi “ngôi nhà di động” ấy để gặp đủ hương vị của một kỳ nghỉ.
Trước khi lên tàu, nước Ý đã bắt đầu ở… sảnh chờ
Trong tưởng tượng đại chúng, “hạng sang” thường gắn với khoang ngủ và nhà hàng. Nhưng La Dolce Vita làm một điều rất Ý: nó chăm chút cả “phần mở đầu”. Accor nhắc đến Orient Express Lounge – sảnh khởi hành được hình dung bởi nghệ sĩ – kiến trúc sư Hugo Toro, nơi các họa tiết thời kỳ được “bẻ ánh” bằng ngôn ngữ đương đại, và một ly aperitivo như lời mời nhập cuộc.
The Guardian cũng tường thuật rằng hành khách bắt đầu trải nghiệm trong một “Dolce Vita lounge” đặt ngay trên sân ga, như một bước chuyển mềm: từ nhịp đời thường sang nhịp nghỉ dưỡng.
Đây là thứ tạo ra cảm giác “được dẫn dắt”. Và khi một hành trình được “đạo diễn” tốt, bạn sẽ không phải tự hỏi: “Giờ làm gì tiếp?” Bạn chỉ cần ở đó. Và cảm.

Ẩm thực của Heinz Beck: khi bữa ăn có nhịp điệu như một cảnh phim
Nếu thiết kế là ngôn ngữ, thì ẩm thực là giọng nói. La Dolce Vita Orient Express chọn giọng nói của Heinz Beck – đầu bếp được giới thiệu là 3 sao Michelin, chịu trách nhiệm dẫn dắt trải nghiệm ẩm thực trên tàu.
Trong mô tả chính thức của hành trình “From Rome to Sicily”, bữa trưa “gourmet” giữa đường là điểm nhấn: bạn rời Rome Ostiense, ăn trưa trên tàu, rồi tàu đến Maratea để hành khách có thời gian trải nghiệm điểm dừng trước khi đêm xuống và âm nhạc sống vang lên ở Bar Car. Một “bản nhạc” đúng nghĩa: có mở đầu, có cao trào, có đoạn lặng.
Ở góc nhìn báo chí, điều đáng nói không chỉ là “ăn ngon”. Mà là cách bữa ăn được đặt đúng chỗ trong hành trình. Ăn khi phong cảnh đang lướt qua cửa sổ. Uống một ly rượu khi hoàng hôn rót xuống vùng đồng quê. Nghe tiếng ly chạm nhẹ, rồi chợt nhận ra: ta đang “nếm” nước Ý bằng cả năm giác quan.
The Guardian gọi trải nghiệm này giống “một chuyến du thuyền bằng đường ray”: “Bạn ăn, bạn ngủ, và bạn tiệc tùng trên tàu.” Ẩn sau câu nói vui ấy là triết lý rất nghiêm túc: biến việc di chuyển thành phần thú vị nhất của chuyến đi, thay vì “đoạn chuyển cảnh” nhàm chán.
Nước Ý lướt qua cửa sổ: khi cảnh quan không cần filter

Một trong những sự quyến rũ lớn nhất của tàu hỏa là cửa sổ. Nó không giống màn hình điện thoại. Nó là khung phim sống.
The Guardian kể về chuyến khai màn rời Rome hướng về vùng rượu vang Tuscany, đi dọc bờ biển và lướt qua những thị trấn ven biển như Santa Severa, Santa Marinella trước khi vào vùng đồng quê. Những cái tên nghe như tiếng sóng. Và trong một khung cửa sổ toa tàu, chúng trở thành những vệt ký ức.
Điều hay là La Dolce Vita không chỉ chạy tới những “điểm phải đến”. Nó còn cố tình chạm vào những lát cắt ít được nhắc hơn. The Guardian nói các tuyến hành trình (tổng hợp) phủ 14 vùng của Ý, từ Veneto và Liguria ở phía Bắc tới Basilicata và Sicily ở phía Nam, và nhấn mạnh rằng tàu không chỉ đưa khách tới Venice mà còn tới những nơi ít nổi tiếng như Abruzzo.
Với du khách hiện đại, “độc bản” thường nằm ở đây: không phải check-in đúng chỗ ai cũng chụp, mà là chạm được đúng khoảnh khắc mà ít người có thời gian để thấy.
Những hành trình được “curate”: ít ngày, nhiều lớp trải nghiệm
Nhìn vào danh sách itineraries trên trang chính thức, bạn sẽ thấy một triết lý: mỗi tuyến là một chủ đề. “Tastes of Tuscan Vineyards”, “The Truffle Route”, “Eternal Stones of Matera”, “Venice and Portofino”, “Italian Wine Route”…
Điều này quan trọng với du lịch cao cấp: khách không mua “quãng đường”. Khách mua “câu chuyện”. Mua một mood. Mua một nhịp sống khác.
Và khi tuyến được đặt tên như một chương sách, nó tự buộc mình phải có nội dung xứng đáng. The Guardian nhắc rằng hành trình khai màn là tuyến qua đêm “tastes of Tuscan vineyards”, có lựa chọn xuống Montalcino, nhấp Brunello như một phần của aperitivo, rồi quay lại tàu để ăn tối và giải trí, trước khi tàu trở về Rome sáng hôm sau.
Nhịp điệu này rất khác với kiểu “đi cho kịp”. Nó là kiểu “đi để nhớ”.
Xa xỉ của thời gian: thứ hiếm nhất trong kỷ nguyên vội

Ở thời điểm mọi thứ đều có thể được “tăng tốc”, một trải nghiệm sang trọng lại chọn… chậm. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó chính là cốt lõi.
La Dolce Vita Orient Express gợi ra một dạng “xa xỉ thông minh”: không khoe mẽ, nhưng khó bắt chước. Vì để tạo ra cảm giác bình thản, bạn phải đầu tư vào vô số thứ vô hình: thiết kế hành trình, nhịp dừng, dịch vụ, sảnh chờ, âm nhạc, ánh sáng, cách nhân viên xuất hiện đúng lúc rồi biến mất đúng lúc.
Và dĩ nhiên, “xa xỉ” cũng đi kèm mức giá. The Guardian đưa ra mức khởi điểm từ €3.500 cho một chuyến. Đây không phải sản phẩm đại trà. Nhưng bài học mà La Dolce Vita đem lại thì có thể chạm tới nhiều người: đôi khi thứ đáng tiêu tiền nhất không phải là vật chất, mà là trải nghiệm giúp bạn sống đúng nhịp.
Trong câu chuyện của La Dolce Vita, “thượng lưu” không còn là danh xưng, càng không phải sự phân tầng. Nó trở thành một cách định nghĩa chất lượng thời gian. Bạn chọn nhìn cảnh vật chậm hơn. Chọn ăn một bữa có câu chuyện. Chọn ngồi lâu hơn trong “salotto” di động để nghe nước Ý kể về chính mình.
La Dolce Vita Orient Express và cuộc hồi sinh của một huyền thoại

Cũng cần đặt chuyến tàu này trong bức tranh rộng hơn: Orient Express đang được tái định vị như một thương hiệu du lịch – khách sạn – tàu hạng sang của thời hiện đại. Việc La Dolce Vita ra mắt và được nhắc đến như một dấu mốc trong “sự trở lại” của Orient Express phản ánh nhu cầu mới của du lịch cao cấp: trải nghiệm có di sản, nhưng phải sống được trong hiện tại.
Một chuyến tàu mang tinh thần 1960s không thể chỉ dừng ở hoài cổ. Nó phải trả lời câu hỏi hôm nay: “Vì sao tôi cần đi chuyến này, thay vì một chuyến bay nhanh hơn?” La Dolce Vita trả lời bằng chính nhịp của nó: vì bạn không chỉ cần đến nơi. Bạn cần một khoảng “ở giữa” đủ đẹp để trở thành kỷ niệm.
Du lịch, suy cho cùng, là một hình thức học lại cách cảm nhận. Và những trải nghiệm tốt nhất thường khiến ta nhớ về những thứ rất nhỏ: một vệt nắng nghiêng trên mặt bàn, tiếng nhạc mỏng như tơ trong lounge, mùi gỗ và kim loại trong khoang, ly rượu rung nhẹ theo nhịp đường ray.
La Dolce Vita Orient Express không hứa biến bạn thành người Ý. Nó chỉ tạo ra một không gian nơi bạn có thể sống chậm như người Ý trong một vài ngày. Và đôi khi, chỉ cần vậy, một hành trình đã đủ “độc bản”.













