The Burrow - Hang sóc nhỏ cất giữ những giấc mơ ở ở Đà Lạt
Một trưa Đà Lạt, tôi tìm đến The Burrow sau trường Yersin: căn nhà Pháp cũ, vườn rau hoa, thú cưng và ánh đèn vàng. Ở đây, người ta đến để thấy mình được “ở nhà”.
Tôi đến The Burrow vào một trưa Đà Lạt lửng lơ, khi trời vừa kịp hửng chút nắng khô vàng. Con dốc nhỏ dẫn vào khu biệt thự cổ phía sau trường Yersin khiến tôi có cảm giác như đang bước vào một thế giới đã tách khỏi thời gian. Trong phút chốc, tôi nhớ đến trang truyện ngày xưa, nơi căn nhà xiêu vẹo của gia đình Weasley hiện lên bằng những ống khói nghiêng ngả và mọi thứ đứng vững giữa ngổn ngang đời sống bằng phép thuật. Thật kỳ lạ, The Burrow của anh Quân nằm giữa Đà Lạt cũng mang tinh thần đó: lộn xộn theo một trật tự rất riêng, ấm áp theo một cách chẳng giống bất cứ nơi đâu.


Tôi gặp anh Quân khi anh đang ngồi ở góc quầy cà phê, bên cạnh vài chú chó vàng nằm lười biếng dưới chân quầy. Anh kể rằng The Burrow là “ngôi nhà thứ hai” của mình, cũng giống như Harry từng có Hang Sóc - nơi cậu tìm thấy sự bình yên và tình thân. Có lẽ vì đã đi qua nhiều biến động, anh muốn xây một nơi mà bất cứ ai bước vào cũng cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà, dù đó chỉ là điểm dừng chân trong vài đêm lạnh.


Sau một thời gian dài quay cuồng giữa công việc, tháng 11/2018 anh quyết định nghỉ để tự cứu lấy mình khỏi những cơn stress đè nặng. Rồi anh đi, một hành trình phượt ba tháng từ Nam ra Bắc, ngủ tại những homestay mà anh gặp trên đường, ngắm cuộc sống lặng lẽ trôi qua từng ô cửa nhỏ. Có lẽ chính trong những đêm nằm giữa rừng hoặc giữa thị trấn xa lạ, anh nhận ra mình muốn tạo một chốn như thế, để những người đi xa có thể tìm thấy một nơi ấm áp để tạm dựa vào.


The Burrow ban đầu chỉ là một căn nhà Pháp cũ, mái ngói nâu phủ rêu, tường sờn màu thời gian. Anh Quân cải tạo dần: làm khu cà phê ngắm nhà lồng, dựng quầy pha chế nhỏ, xây thêm những bungalow dưới vườn, mở lối đi lượn quanh để ai cũng có thể ngắm cây cối từ những góc thật gần. Thoáng sau 4 năm, hang sóc nhỏ giờ đây đã có 2 căn gác mái, 4 bungalow 2 người, 2 bungalow 4 người và một phòng dorm cho gia đình, có thể đón đến hơn bốn chục khách.


Mọi người ở The Burrow cùng nhau vun đắp, xây dựng homestay dần dần. Từ một căn phòng gỗ trong góc vườn, những bộ bàn, ghế, bảng, biển in logo The Burrow ra đời. Mọi thứ đều như được ghép lại bằng niềm vui thủ công, bằng những buổi chiều ngồi làm cho hết một ý tưởng vừa nảy ra.


Đi dọc khu vườn, tôi gặp những luống rau xanh mướt: xà lách, bắp cải, su hào.... Xen lẫn là hoa đèn lồng đỏ rực, hoa cúc vàng nhỏ và giàn hoa hồng tím phớt buông theo mái hiên. Đẹp nhất có lẽ là hai cây thầu dầu với màu lá tím sẫm ma mị. Thỉnh thoảng gió lùa, những tán lá ấy xao động, mềm mại như mực tím loang trên giấy.



Ở gian sinh hoạt chung, bốn poster Harry Potter treo ngay ngắn như một lời chào dành cho bất kỳ ai cũng từng tin vào phép màu. Bên ngoài nhà chính là một gian hàng nhỏ với giàn hoa vàng leo tràn lên mái, bên trong treo áo choàng, vật dụng ma thuật - tất cả khiến tôi vừa bật cười vừa thấy như mình đã thu bé lại thành một đứa trẻ.


Những căn phòng gác mái của The Burrow có cửa kính lớn nhìn xuống vườn và khu nhà lồng. Ban ngày, đó là khoảng xanh dịu dàng của rau và hoa. Ban đêm, ánh đèn vàng bừng lên như một bữa tiệc ấm áp giữa thung lũng yên ả. Có tối, tôi ngồi tựa cửa, nghe tiếng gió xào xạc và cảm thấy lòng mình bình yên một cách hiếm có.


Ở quầy cà phê, người ta không chỉ uống cà phê. Ở đó có kem ống, bim bim, quà vặt - những món tuổi thơ đơn giản nhưng lại khiến trái tim tôi mềm đi. Ai thích có thể mang cốc nước ra hiên, nơi mấy chậu sen đá tròn đầy ngậm sương, nơi những chú chó với cái tên dễ thương như Gấu, Bò Sữa, Chân Trâu Đen chạy loanh quanh chờ được xoa đầu. Không khí Đà Lạt se lạnh, cái ấm của ly cà phê nóng và cái mềm của lũ thú cưng hợp thành một hương vị riêng của The Burrow.



Buổi tối, home hay tổ chức làm nến thơm, xem phim chung, đọc sách hoặc nướng BBQ dưới những ánh đèn vàng bé xíu. Có lửa cháy tí tách, có mùi đồ nướng, có tiếng ai đó cười vang. Người ta lạ mà chẳng hề xa cách. The Burrow như gom mọi người vào một vòng tay lớn, nhẹ nhàng và đủ đầy.


Tôi nghe kể, đã có nhiều người ở lại vài tháng, có người ở hai năm. Có khách ngoại quốc đến đón Tết, có những đôi trẻ lên đây tổ chức đám cưới. Thật ra, một nơi chỉ thật sự là “nhà” khi nó có thể níu lại những bước chân hay rong ruổi. Và The Burrow đã làm được điều ấy.


Mỗi lần rời căn nhà nhỏ này, tôi đều có cảm giác mình vừa bỏ lại phía sau một bí mật dịu dàng. The Burrow có chút lộn xộn, nhưng là thứ lộn xộn khiến người ta thấy thân thuộc. Có sách khách tặng, có cơm nhà nấu từ rau vườn, có bếp lửa ấm cho những đêm lạnh, có tiếng chim sớm, có tiếng cười đọng lại từ ngày hôm trước. Nơi ấy giống như Hang Sóc mà tôi từng đọc thời bé - một căn nhà có thể tìm thấy đủ điều giản dị nhất của cuộc sống: bình yên, ấm áp, và cả hy vọng.


Đà Lạt rộng lớn, còn The Burrow thì nhỏ xinh. Nhưng đôi khi, để chữa lành những mệt mỏi, một hang sóc nhỏ là đủ. Và mỗi lần trở lại The Burrow, tôi đều thấy mình như đang trốn vào một chiếc hang, nơi phép màu vẫn âm thầm tồn tại.












