Hàng ốc hơn 30 năm trong chợ Ga Phú Nhuận
Hàng ốc luộc hai ông bà già hơn 70 tuổi níu chân thực khách suốt ba thập kỷ bằng những đĩa ốc từ 25.000 đồng.
Khoảng 14h, khi nhiều hàng quán ở khu chợ Ga Phú Nhuận vào giờ đông khách, góc nhỏ trên đường Đỗ Tấn Phong cũng bắt đầu rộn ràng. Những rổ ốc, nghêu, sò được xếp gọn bên cạnh nồi nước luộc đang sôi. Bà Lan, người đã ngoài 70 tuổi, cùng chồng thoăn thoắt chuẩn bị từng phần cho khách.

Hàng ốc gần như không có một không gian riêng. Quán tận dụng khoảng vỉa hè trước căn nhà, che tạm bằng mái tôn và bạt, kê vài chiếc bàn thấp cùng những chiếc ghế nhựa nhỏ. Xe máy dựng ngay phía trước, khách ngồi sát bên đường, phía sau là cánh cửa sắt cũ của căn nhà. Mọi thứ giản dị và có phần chật chội, nhưng chính sự nhập vào đời sống của khu chợ lại khiến hàng ốc này mang một vẻ rất Sài Gòn.

Hơn 30 năm trước, bà Lan và chồng bắt đầu bán ốc tại đây, người ta thường gọi là quán ốc luộc hai ông bà già. Đến nay, cách làm gần như không thay đổi. Các loại ốc và sò được chồng bà Lan đi chợ, lựa mua từng con, sau đó mang về nhà sơ chế, rửa sạch đất cát rồi mới mang đến quán. Khi khách gọi món, bà Lan chọn từng con cho vào nồi luộc với sả và mang ra khi vừa chín tới. Nhờ vậy, thịt ốc luôn giòn, tươi và nóng hổi. Đó cũng là lý do khiến hàng ốc nhỏ này lúc nào cũng đông khách.


Nếu ốc được giữ ở mức giản dị thì nước chấm lại là thứ kéo hương vị đi xa hơn. Mắm được pha cùng những nguyên liệu quen thuộc như gừng, sả, tỏi, ớt, có vị đậm đà, cay và thơm. Chấm một miếng ốc vừa luộc còn nóng vào chén nước mắm, cái ngọt của thịt ốc gặp vị cay nồng của ớt và mùi thơm của gia vị, tạo thành kiểu ăn rất quen thuộc của những hàng quán bình dân Sài Gòn.


Thực đơn của quán xoay quanh những loại ốc, sò quen thuộc như ốc giác, ốc hương, ốc lác, ốc cà na, nghêu, sò lông, sò huyết... Trong đó, sò lông là món được nhiều khách gọi nhất. Ốc luộc có giá khoảng 25.000 đồng một đĩa, trong khi các món xào khoảng 30.000 đồng. Mức giá bình dân này gần như trở thành một phần trong câu chuyện của quán: sau hơn ba thập kỷ, những đĩa ốc vẫn giữ mức giá được coi là rẻ so với mặt bằng chung, khiến thực khách thoải mái gọi thêm món mà không phải đắn đo quá nhiều.

Có những nơi giữ khách bằng một món ăn đặc biệt. Cũng có nơi khiến người ta quay lại bởi cảm giác thân thuộc. Hàng ốc luộc Đỗ Tấn Phong dường như thuộc về vế sau. Người ta đến vì những đĩa ốc giá vài chục nghìn, vì sò lông nóng hổi, vì chén nước chấm đậm vị, nhưng ở lại trong ký ức bởi hình ảnh hai ông bà lớn tuổi vẫn tự tay lựa từng con ốc cho khách.


Sau hơn ba thập kỷ, phố xá xung quanh đã nhiều lần đổi thay. Những hàng quán mới liên tục xuất hiện, cách người ta ăn uống cũng khác trước. Ở hàng ốc luộc Đỗ Tấn Phong, nồi nước vẫn sôi từ chiều đến tối, những con ốc vẫn được chọn tỉ mỉ và phục vụ khách khi còn nóng hổi. Một hàng ốc bình dân cứ thế giữ lấy nhịp độ riêng, chậm rãi nhưng bền bỉ, như một lát cắt nhỏ của Sài Gòn mà người ta có thể tìm thấy trong một buổi chiều Phú Nhuận.

| Tôi thích cảm giác ngồi ở hàng ốc nhỏ này vào một buổi chiều, giữa tiếng xe cộ và nhịp chợ Phú Nhuận. Không có gì cầu kỳ, từ những chiếc bàn thấp đến đĩa ốc nóng hổi và chén nước chấm đậm vị, nhưng chính sự giản dị ấy khiến tôi thấy nơi đây gần gũi và dễ nhớ. Nhìn hai ông bà đã lớn tuổi vẫn cặm cụi bên nồi ốc, tôi có cảm giác mình đang bước lại vào một nhịp sống Sài Gòn rất cũ, nơi một hàng quán có thể tồn tại qua hàng chục năm chỉ bằng cách giữ nguyên những điều quen thuộc. |










