Hương vị Liên Xô cũ trên bàn ăn ở Sài Gòn
Bước qua cánh cửa, phố xá lùi lại sau lưng. Không gian sực nức mùi súp củ dền, thịt nướng quyện trong giai điệu du dương, gợi về một Liên Xô đầy hoài niệm.
Bước vào quán, mùi hương của súp củ dền ấm nồng quyện với vị thịt cừu nướng than hoa bao trọn không gian. Với người Nga, mùi khói sực nức này là hơi ấm quê nhà. Còn với thực khách tại Sài Gòn, hương vị ấy mở ra một trải nghiệm ẩm thực hoàn toàn khác biệt.


Ẩm thực Liên Xô trên chiếc khăn trải bàn cổ điển
Một bữa ăn Liên Xô thường mở đầu bằng một đĩa bánh mì đen nướng bơ tỏi. Người Nga trân trọng bánh mì đen như người Việt quý hạt gạo làng. Những miếng bánh mì đen nướng xém cạnh với chút bơ, tỏi và thì là, có vị chua nhẹ tự nhiên trở nên ăn ý lạ lùng với bát súp Borsch bò đỏ thẫm - món súp quốc dân của vùng Đông Âu và Ukraine, dùng với kem chua Smetana. Vị béo ngậy của kem hòa vào cái ngọt thanh của rau củ hầm, tạo nên một thứ nước súp sánh mịn, ấm nồng, dẫn dắt vị giác đến thẳng bàn tiệc chính.


Ở đó, trên chiếc khăn trải bàn cổ điển là sắc cam đỏ bắt mắt và vị béo mặn của cá hồi muối củ dền được dọng lên kèm đĩa rau củ muối chua. Hơi thở Liên Xô những năm 1950-1980 hiện lên rõ nét qua đĩa beefsteak nấm hành rưới sốt kem mộc mạc và Shashlyk sườn cừu nướng kiểu Kavkaz đậm mùi khói than, thứ phong vị sinh ra để dành cho những buổi cắm trại ngoài trời hoặc quây quần bên ly Kvass hay vodka.


Vào mùa hè nước Nga, salad cà tím chiên trộn phô mai tươi và sốt mận đen chua ngọt rất được ưa chuộng bởi hương vị thanh mát. Phô mai tươi Tvorog béo bùi tự làm cũng là nguyên liệu chính tạo nên món bánh Syrniki áp chảo, đẩy đưa cùng ngụm nước Tarkhun xanh ngắt từ lá tarragon hoặc Dushes lê soda ngọt dịu.


Bữa ăn khép lại bằng hai món tráng miệng thanh nhã có lịch sử lâu đời. Chiếc bánh mật ong Medovik mềm tan nhiều lớp và bánh chocolate Praga kèm mứt mơ chua nhẹ mang vị ngọt hậu dịu dàng, chậm rãi tái hiện trọn vẹn ký ức về những ngày lễ kỷ niệm xưa cũ ở xứ bạch dương.


Ngôi nhà nhỏ có rèm caro và những con búp bê gỗ
Khi đã no lòng, người ta bắt đầu thong thả ngắm nhìn không gian xung quanh được bài trí như căn phòng khách ấm cúng của một gia đình Liên Xô.


Mỗi tầng là một góc cảm xúc riêng. Tầng một đón khách bằng mảng tường giấy phủ hoa nhạt, nơi treo những khung ảnh Liên Xô theo cách mà chủ quán nhớ về chúng. Góc bàn nào cũng có một chiếc đèn chụp vải hắt ánh sáng vàng dịu xuống bộ dao nĩa và chiếc cốc thủy tinh xếp ngay ngắn. Ở góc phòng, bụi lá phong đỏ trùm lên kệ gỗ xếp vài chai rượu, đĩa men lam và những con búp bê Matryoshka.



Cầu thang trải thảm đỏ dẫn lên tầng hai, nơi hai khu vực được nối với nhau bằng một hành lang nhỏ như cây cầu bắc ngang thung lũng lá đỏ phía dưới. Bàn ghế ở đây được xếp gần nhau hơn, chìm trong một thứ ánh sáng vàng nhạt ấm áp, đối lập với cảnh phố xá ồn ào, tấp nập ngoài những ô cửa sổ.



Lên đến tầng ba, không gian dường như chững lại dưới những tấm rèm caro đỏ vàng và những chiếc bánh xe gỗ màu nâu trầm nằm im lìm. Không cửa sổ, chỉ có bốn bức tường giữ lại hơi ấm trọn vẹn, biến nơi đây thành một chốn bí mật dành cho những câu chuyện riêng tư.



Mảnh ký ức dựng bằng tình yêu
Hương vị hoài niệm và không gian đặc quánh cảm xúc này không tự nhiên mà có. Điều ấy được nuôi dưỡng bằng câu chuyện của một gia đình đã gắn bó với nước Nga suốt mấy mươi năm.


Câu chuyện bắt đầu từ năm 2005 trên con phố Ngọc Khánh ở Hà Nội, khi cô Svetlana Nguyễn - một nữ đầu bếp người Ukraine mở nhà hàng Liên Xô đầu tiên. Chồng cô cũng là du học sinh Liên Xô. Về sau, con gái hai người là chị Suzan (mang hai dòng máu Việt - Ukraine) đã nên duyên vợ chồng cùng anh Nguyễn Duy Thành - người cũng đã có hơn 10 năm sống tại Moscow và bố mẹ cũng từng làm việc tại Nga. Sự đồng điệu trong tình yêu và ký ức với xứ sở bạch dương đã thôi thúc hai vợ chồng mang trọn vẹn phong vị ấy vào phương Nam, mở nên góc quán này tại Sài Gòn.

Những ngày đầu dựng quán, hai vợ chồng tự tay chăm chút từng chi tiết nhỏ. Mỗi món đồ trang trí ở đây đều được anh chị mang về từ nước Nga xa xôi với mong muốn từ những mảnh rời rạc đó, tái hiện lại một không gian Liên Xô chân thực và ấm áp nhất. Thực khách đến đây không chỉ thưởng thức món ăn mà còn đắm mình vào bầu không khí bảng lảng ký ức - nơi anh chị đã từng sống, học tập và gửi gắm cả một thời tuổi trẻ.


Chị Suzan, với sự nhạy cảm của người mang hai dòng máu, luôn tỉ mỉ với các món ăn để đạt đến độ chuẩn vị như chính gian bếp của mẹ mình ngày trước. Nguyên liệu quan trọng như bột, gia vị đều phải nhập từ châu Âu để giữ vị đặc trưng nhưng cách chế biến lại mộc mạc như mâm cơm của một gia đình.


“Chúng tôi chỉ muốn giữ cho ẩm thực Liên Xô đúng nghĩa là sự giản dị và ấm lòng”, anh Thành chia sẻ, ánh mắt hướng về bức tường treo những khung hình đầy hoài niệm.



Khi hoàng hôn buông xuống, ánh đèn trong quán dịu đi nhường chỗ cho những giai điệu Nga bắt đầu cất lên. Đó có thể là tiếng hát cổ điển trầm ấm của Oksana - cô ca sĩ người Nga với mái tóc bạch kim, cũng có hôm lại là thanh âm trầm bổng từ chiếc kèn saxophone trên tay anh chàng Nga có mái tóc xoăn lãng tử. Trong không gian ấy, tiếng trò chuyện râm ran khẽ khàng hòa quyện cùng mùi vị và âm nhạc, sưởi ấm lòng người giữa lòng thành phố như một ngôi nhà nhỏ bình yên giữa phương xa.











